Đây là "cơn ác mộng" điển hình của việc quản lý nhà máy theo kiểu "hư đâu sửa đó" (Reactive Maintenance).
Cảm giác đó – cái cảm giác "lạnh sống lưng" của người quản lý nhà máy – chính là nỗi ám ảnh mang tên gián đoạn sản xuất.
Nhiều chủ đầu tư thường mắc kẹt trong một bài toán tâm lý: Cố gắng cắt giảm tối đa chi phí thiết kế ban đầu để tiết kiệm ngân sách. Họ cho rằng bản vẽ chỉ là tờ giấy, quan trọng là lúc xây dựng. Nhưng thực tế phũ phàng đã chứng minh điều ngược lại.
Mọi người hoảng loạn. Quản đốc hét lớn gọi bảo trì. Giám đốc liên tục nhìn đồng hồ. Mỗi phút trôi qua, con số thiệt hại không chỉ là tiền điện, mà là uy tín với khách hàng và chi phí nhân công chờ việc.
Đồng hồ điểm 2 giờ sáng. Dây chuyền sản xuất quan trọng nhất của nhà máy đột ngột dừng hoạt động. Đèn báo lỗi nhấp nháy liên hồi.
Tôi vẫn còn nhớ như in cuộc điện thoại lúc 2 giờ sáng cách đây vài năm. Đầu dây bên kia là một giám đốc sản xuất, giọng lạc đi vì lo lắng: "Anh ơi, chuyền 2 đứng hẳn rồi. Tủ điện chính bốc khói. Đơn hàng sáng mai xuất đi Nhật phải làm sao đây?"